Thứ Năm, 26 tháng 1, 2017

Đời lái tàu: Hành trình giấu nỗi bi đát riêng, chở Tết về muôn ngả

Không hoa đào, hoa mai, không sum họp với gia đình, những người lái tàu và hàng trăm người lao động lĩnh vực tuyến đường sắt khác vẫn đang im thầm hy sinh êm ấm bé nhỏ của bản thân để đưa những hành khách về đoàn viên trong ngày tết.

Doi lai tau: Hanh trinh giau noi buon rieng, cho Tet ve muon nga - Anh 1

Anh Lê Mai Hương trên một chuyến tàu Tết

21 giờ, anh Lê Mai Hương, 44 tuổi, Xí nghiệp đầu máy Thủ đô, Tổng công ti trục đường sắt vn , với tay khoác chiếc áo bông lên vai, xách thêm chiếc túi đựng đồ sinh hoạt cá nhân, tắt điện, đóng cánh cửa phòng trọ nhỏ xíu trên đường Lê Duẩn, sải bước đến ga Thủ đô. Chuyến tàu Thủ đô - Đà Nẵng do anh điều khiển sẽ lăn bánh lúc 23 giờ khuya.

Nhiệm vụ một lái tàu như anh sẽ phải xuất hiện ở phòng trực ban trước 2 giờ để khiến cho các giấy tờ trước khi nhận nhiệm vụ, bao gồm rà soát lại các thông số kỹ thuật của tàu, rà soát thứ tự, giấy phép rời ga cũng như để các nhân viên có nghĩa vụ đo nồng độ cồn trong hơi thở, xem anh có đủ sức khỏe, tỉnh táo để khiến cho việc hay không.

Ga Hà Nội những ngày cận tết nở rộ người. Đúng 23 giờ, một hồi còi dài vang lên, tiếng bánh sắt lăn vào đường ray kêu ken két, con tàu xuất hành, hành trình thứ mấy trăm, mấy ngàn trong đời lái tàu của Lê Mai Hương mà anh chẳng thể nhớ.

Doi lai tau: Hanh trinh giau noi buon rieng, cho Tet ve muon nga - Anh 2

Với những người lao động ngành đường sắt, Tết là những ngày chở mùa xuân về muôn ngả

Anh Lê Mai Hương gắn bó với ngành tuyến phố sắt trong khoảng năm 2001. Trước đó, anh bộ đội xuất ngũ từng trải qua khóa học lái tàu gần 3 năm, từ năm 1996 tới năm 1998. Vào làm cho việc tại Xí nghiệp đầu máy Hà Nội, Tổng công ti Con đường sắt vn từ năm 2001, dĩ nhiên anh Hương chỉ được làm cho lái phụ trên tàu, năm 2011, anh mới trở thành lái chính. Cung đường quen thuộc nhất của người đại trượng phu quê ở xã Mỹ Trung, huyện Mỹ Lợi, Nam Định là Thủ đô - Đà Nẵng. 16 năm rong ruổi trên con đường này, số cái T ết được ở vừa đủ cùng mái ấm với anh Hương chỉ đếm trên đầu ngón tay.

“Có năm chúng tôi đón giao thừa khi tàu đang đến Nghệ An. Có năm thì tàu tham gia đến Quảng Bình thì giao thừa. Nhưng cũng nhiều năm, đưa bà con tham gia ga Đà Nẵng rồi, một vài tiếng nữa thì bầu trời đì đùng pháo bông sang năm mới”, anh Lê Mai Hương nhớ lại.

Lập mái nhà từ năm 2006 nhưng hiền thê và các con sống ở Hà Nam, anh Lê Mai Hương thuê một căn nhà tí hon ở gần ga Hà Nội để luôn tiện làm cho việc. Một tháng tranh thủ một vài ngày được nghỉ, anh lại lên tàu, dừng ở đô thị Nam Định rồi lại đi xe máy về nhà ở xã Hòa Hậu, quận Lý Nhân, tỉnh giấc Hà Nam bí quyết đó 8 km. Bố mẹ nhì bên, vợ và các con hiểu công việc của anh, không khách hàng nào dám trách móc.

Doi lai tau: Hanh trinh giau noi buon rieng, cho Tet ve muon nga - Anh 3

Đã trong khoảng rất lâu rồi anh Lê Mai Hương không biết đến không khí của một cái Tết vừa đủ

Anh Lê Mai Hương phân bua: “Trong khoảng khi tìm hiểu vợ tôi, tôi đã xác định tư tưởng rõ ràng với cô ấy là, tôi là viên chức lái tàu, bôn ba con đường trường, phải chấp thuận thì mới có thể tới được với nhau. Cô ấy đồng ý, chúng tôi nên duyên chồng vợ và tới nay có một con gái học lớp 4, một đàn ông đang học mầm non”.

Năm nay, tết Nguyên đán Đinh Dậu, anh Lê Mai Hương lại đón tết ở xứ người. Ngày 23 bốn tuần Chạp, anh tranh thủ về thăm gia đình và ăn với cả nhà một bữa cơm, sau đó lại nóng vội lên Hà Nội. Anh sẽ làm việc xuyên giao thừa, đến sáng mùng 2 Tết mới có thể từ Thủ đô về Hà Nam đón tết cùng gia đình.

Dù được gia đình cổ vũ, không bạn nào than trách, nhưng với anh Lê Mai Hương, lái tàu ngày tết là một cảm giác khó tả mà bao lăm năm qua anh vẫn chưa thể làm cho quen.

Anh Lê Mai Hương kể: “Tàu ngày tết lúc nào cũng đông như hội. Người bồng bế con gầy, người mang thêm hoa đào, quất cảnh, túi vàng gói bánh. Dưới ga, người đi tiễn, người cười, người khóc. Trên tàu, người ta rôm rả bàn chuyện đón tết, thăm họ hàng. Tôi nhớ các con tôi chứ, nhớ cha mẹ, nhớ thê thiếp. Dù chính mình là nam nhi và mình làm cho công việc này 16 năm, nhưng giây khắc vẫn thấy lòng chùng xuống”.

Phổ thông bằng hữu trong lúc ngồi chơi đùa vui Lê Mai Hương “bao nhiêu ngành nghề ngon lành, như tài xế hơi cũng sướng hơn thì không chọn lựa, đi lựa chọn cái ngành nghề âu sầu quành năm như lái tàu”, anh chỉ cười. Người đàn ông với gương mặt rám nắng bé xíu nhẹ: “Nghề nghiệp chọn lựa chính mình, tôi yêu công việc này. Có một niềm kiêu hãnh khó khăn mô tả lắm khi những ngày tết thế này, chúng tôi là những người đưa hàng trăm, hàng ngàn hành khách khắp mọi miền tổ quốc được về nhà đoàn viên”.

Người công nhân gác chắn tuyến phố ngang 30 năm không có Tết

Vất vả lòng vòng năm, khi trời sáng hay đêm khuya, bão gió hay mưa rào, những người lao động tại các đội chắn tuyến phố ngang không bao giờ được vắng mặt.

Chúng tôi tới Đội chắn trục đường ngang Giáp Bát, Tổ chức kinh doanh cũ kĩ phần trục đường sắt Hà Hải, Tổng công ti Tuyến phố sắt vietnam vào một trưa giáp Tết.

Tạ Văn Phong, 35 tuổi, đang nghe điện thoại từ chỉ huy, 10 phút nữa sẽ có nhì chuyến tàu hạn chế nhau tại trạm này. Đội mũ, cầm cờ, Phong ra tuyến đường ngang quan sát. Đèn dấu hiệu vừa chuyển sang xanh, anh kéo cổng, ngăn dòng xe pháo trong khoảng phía các con phố Giải Phóng (Thủ đô) vào sau đó hạ gác chắn, cầm cờ, mắt nhìn thẳng hướng lái tàu. Công việc đảm bảo an toàn cho người và dụng cụ tại các điểm giao cắt với các con phố sắt của Phong thân thuộc suốt 8 năm qua.

Doi lai tau: Hanh trinh giau noi buon rieng, cho Tet ve muon nga - Anh 4

Anh Tạ Văn Phong đang khiến cho nhiệm vụ tại gác chắn tuyến đường ngang Giáp Bát

Chỉ có 2 năm trước tiên, Phong được về nhà 3 ngày tết, còn lại, anh tuổi teen quê ở thị xã Kim Động, Hưng Im, lấy bà xã cũng cùng công tác, cùng quê có tới 6 năm phải trực ngày 30 Tết và mùng 1.

“Chúng tôi thuê nhà đất trên Thủ đô. Bà xã làm cho ở Đội chắn tuyến phố ngang Gia Lâm, những ngày tết nhì hiền thê chồng gửi con cho ông bà, sáng mùng 2 thì chở nhau về quê bằng xe máy, chiều mùng 3 lại lên đô thị để mùng 4 kịp đi làm cho, khó nhọc mãi cũng quen”, Phong thật thà.

Phong có 6 năm chưa nhân thức mùi Tết, sếp của Phong, đội trưởng Đội chắn đường ngang Giáp Bát, anh Nguyễn Đào Việt Phương, 56 tuổi có tới 30 năm chưa biết thế nào là giao thừa, mùng 1.

Làm thuê nhân gác chắn các con phố ngang từ năm 1987, nhà đất ngõ Văn Chương, thị xã Đống Đa, Hà Nội anh Nguyễn Đào Việt Phương thường nhận phần trực đêm giao thừa để những đồng đội người lao động khác ở xa có thể ở gần mái nhà.

Doi lai tau: Hanh trinh giau noi buon rieng, cho Tet ve muon nga - Anh 5

Với những công nhân gác chắn đường ngang như anh Phong, đón giao thừa cùng mái ấm là một nhân tố xa xỉ

Anh Phương thở dài: “Nghề của chúng tôi luôn phải dồn vào một chỗ cao độ, không được phép lơ là, nhưng cũng có khổ tâm riêng. Bản thân mình vì tính mệnh, sự bình yên của đại chúng, nhưng có phổ quát người không hiểu, không ít bằng hữu công nhân bị lái xe, người điều khiển xe máy, ô tô mạt sát, dùng cả tuýp sắt tiến công vào đầu tới nhập viện vì cho rằng tàu chưa tới mà chúng tôi đã hạ gác chắn khiến cho cản trục đường họ”.

Anh Nguyễn Văn Sáng, Chủ toạ công đoàn bộ phận, Đội gác chắn tuyến phố ngang Giáp Bát chia sẻ, để khích lệ, cổ vũ tinh thần người công tích, ngoài lương, thưởng tết, những công nhân gác chắn trực đêm giao thừa tết Nguyên đán Đinh Dậu sẽ được lì xì khoảng 100.000 đồng, chúc tết lấy hên thời điểm năm mới.

70% người lao động ở Đội gác chắn đường ngang Giáp Bát là thiếu nữ, ngày tết vẫn phải khó khăn, nhưng những người lao động nơi này vẫn tự hào, trong mỗi hành trình tàu đi Bắc, về Nam an ninh, họ đang góp một phần bé bỏng...

Thúy Hằng


Đọc thêm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét