strong> "Cô kéo chiếc mền qua người tôi, tắt đèn và không quên chúc ngủ ngon làm cho tôi cứ ngớ người ra..." - độc giả Phạm Ngọc Oánh (Bình Thuận) san sớt với diễn đài " Xem Tây ngẫm ta ".
>> Nguyên Bộ trưởng quá bất ngờ về Nhật sau chuyện cái ô ở khu vực chợ
Mỗi năm 6 tháng (trong khoảng năm 2007 tới 2013) tôi làm cho công trạng thời vụ tại Na Uy nên có thời gian quan sát về ý thức nhập cuộc liên lạc và thái độ phục vụ bệnh nhân. Đây là nhị câu chuyện phiên bản thân tôi chứng kiến và xin chia sẻ để cùng suy ngẫm.
Tác giả bài viết
1. Một lần, khi đang đạp xe đạp ở miền quê vùng Rygge (ở đó người ta luôn khiến những đoạn đường gầy bỏ ra cho người đi xe đạp và đi bộ chạy dọc theo đường chính dành cho ô tô và mô tô) tôi đột thấy phía trước khoảng 50m có một chiếc xe đầu kéo kéo theo một container rất dài đang từ trong trục đường làng chạy ra giao lộ.
Người tài xế đang mải quan sát phía tay trái của anh ta, thấy vậy tôi dừng lại chờ cho chiếc xe ấy đi qua.
Chiếc xe container đã đi ra được gần nửa phần đường, bỗng anh tài xế ấy trông thấy tôi, anh bèn lùi nguyên cả xe đang chở nặng về lại con đường làng và ra hiệu cho tôi đi qua trước kèm theo cử chỉ "xin lỗi".
Tôi cực kì kinh ngạc vì ở giữa một vùng quê heo hút, chỉ có tôi và anh ta, chẳng có khách hàng nào chứng kiến. Vấn đề đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về ý thức nhập cuộc giao thông của họ.
2. Tôi sang Na Uy khiến cho công trạng thời vụ trong một trang trại. Trong những lúc nông nhàn đôi lúc tôi cùng với mấy anh bạn vn đi làm cho thêm những việc vặt bên ngoài như sửa chữa nhà hay sơn nhà, làm vườn... Cũng xin thành lập ngoặc là việc làm này không đúng với luật công phu nước sở tại.
Tôi cùng các công tích thời vụ vietnam đang thu hoạch cà rốt tại nông trang Huggenes Rygge - Na Uy
Một lần, tại một làng quê thuộc thức giấc Moss, khi đang leo lên nóc nhà, tôi bị trượt chân ngã xuống đất chết giả. Anh chị em tôi gọi xe cấp cứu. Ngay tức khắc họ chở tôi tới bệnh viên vùng Fredrikstad cách đó khoảng 60km.
Buổi tối, tỉnh giấc dậy, tôi thấy mình nằm trên giường, tay đang truyền dịch, trên người đang mặc bộ đồ của bệnh nhân rất tinh khiết. Dường như là cô y tá với niềm vui rất tươi. Nhân thức tôi là người nước ngoài, cô hỏi chuyện tôi bằng tiếng Anh.
Sau khi thăm hỏi sức khỏe, cô hỏi tôi "có muốn ăn tối không?". Sợ tôi theo đạo Hồi nên cô hỏi liệu tôi có thể ăn thịt heo không, rồi cô đưa cho tôi một thực đơn hàng điểm tâm để tôi lựa chọn.
Năm phút sau, thức uống đã được bày biện trên bàn ngay tại giường. Chờ tôi ăn xong, cũng cô y tá ấy tới dọn đi. Trước khi rời đi, cô chỉ cho tôi chiếc nút màu đỏ ngay đầu giường và không quên dặn "nếu cần gì cứ bấm tham gia đó".
Cô kéo chiếc mền qua người tôi, tắt đèn và không quên chúc ngủ ngon khiến tôi cứ ngớ người ra vì phương pháp ứng xử của viên chức y tế này. Suốt đêm, tôi cứ run sợ vì liệu bản thân mình có tiền để trả cho bệnh viện không?
Sáng hôm sau, cô y tá hôm qua tới cùng với một bà bác bỏ sỹ. Họ cho tôi biết đã chụp toàn thể thân thể tôi và tôi chỉ bị gãy xương khung, sẽ tự lành sau 3 tuần.
Góc xã cũ rích Sarpborg
Tôi hỏi liệu tôi phải trả bao nhiêu tiền cho việc nằm viện này. Bà chưng sỹ vui lòng nói rằng, tôi không phải trả tiền vì có tên trong dữ liệu và vì tôi là công huân có đóng thuế. Tôi chỉ sẽ phải thanh toán thuốc vấn đề trị ngoại trú sau khi ra viện khoảng 100 krone (tương đương 260.000 đồng vietnam).
Họ chẳng hề dò xét tôi tại sao bị tai nạn mà chỉ dặn tôi chú ý khi leo cao. Thế thôi.
Tôi xuất viện sau 2 ngày. Và cứ suy nghĩ mãi tới bao giờ lĩnh vực y tế nước nhà mới theo kịp họ, và ước chi thái độ dịch vụ bệnh nhân của các nhân viên y tế cũng hết dạ như nhân viên y tế ở Na Uy.
Mời bạn chia sẻ những câu chuyện cảm động, những bài học ý nghĩa... gặp gỡ trên phố đi công tác hay du lịch nước ngoài, và cả những ngẫm ngợi của bạn khi nghĩ về Việt Nam. San sẻ gửi về banxahoi@vietnamnet.Việt Nam . Bài viết, câu chuyện thích hợp sẽ được đăng vận tải.
Phạm Ngọc Oánh (Bình Thuận)
Tham khảo thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét