Được sự đồng ý của cô Kimberly Kay Hoang, tác giả quyển "Trao đổi dục vọng: quyền năng tại Châu Á, suy tàn tại Châu Âu và hình thức tiền tệ ngầm của nghề mại dâm toàn cầu", Zing.Việt Nam trích dịch vài nội dung trong khoảng quyển sách nhằm trình bày rõ hơn về hành trình 5 năm hoá thân, xâm nhập và tìm hiểu về quả đât mại dâm ngầm ở TP HCM của cô.
Bar Khong Sao nằm lẩn tắt thở ngay giữa thị xã trọng tâm của TP HCM, nơi hoạt động buôn bán, du lịch diễn ra sôi động và tập kết những nhà hàng, nơi nghỉ ngơi và trọng tâm buôn bán quý phái nhất. Quán không có biển hiệu hay địa chỉ cụ thể. Khách tới đây thường là những người từng quen biết với “má mì tổng quản”, hoặc được một đối tượng mua hàng VIP giới thiệu.
Hạnh là má mì quyền lực nhất tại bar và điều hành quán cùng nhì má mì cấp dưới. Cả 3 người phụ nữ luôn mặc những bộ đồ tôn dáng và đặc sắc nhất, những bộ cánh như để hiện ra trên thảm đỏ. Trong khi, 10 viên chức nam vào vai trò bảo kê, chân sai vặt, và đôi lúc tu bổ các thiết bị khi cần thiết.
Ảnh minh họa: Telegraph
Khong Sao chuyên dịch vụ các đại gia Việt, những người quản lý các tổ chức kinh doanh nguồn vốn, BĐS và thương nghiệp bậc nhất. Toàn bộ khách của bar đều có mối quan hệ rất mạnh để giúp tiếp cận hoặc bảo đảm phù hợp tác trong các thích hợp đồng quan trọng. Họ thường đến quán tham gia buổi chiều, hoặc tối muộn.
Nơi đại gia Việt biểu lộ quyền thế
Sau khi đón khách, một má mì dẫn họ vào phòng VIP. Tường phòng được trang hoàng bằng những hoa văn chẳng ăn nhập gì với nhau, và ánh đèn disco dễ sản xuất cảm giác chóng mặt. Ghế sofa xếp hình chữ U, 2 bàn đựng đồ ăn và nước uống ở chính giữa phòng; một sàn khiêu vũ bé dại, tivi và dàn hát karaoke. Bối cảnh này là một biểu trưng cho việc biến đổi trong khoảng nền văn hóa quan liêu cũ, sang một nền văn hóa lái buôn mới, nơi những người nam nhi sử dụng mối quan hệ để móc nối các phù hợp đồng làm cho ăn.
Quán bar cũng trở thành một không gian dễ chịu, mà những cơ chế trong việc chè chén cũng trở nên cần thiết để thấu hiểu và thiết lập mối quan hệ xã hội giữa những người đại trượng phu. Vấn đề này trái ngược với những cảm thức chung của người phương Tây về việc uống rượu và ăn tối.
Nữ tiến sĩ gốc Việt kể về 5 năm thâm nhập nhân loại mại dâm: Theo tiến sĩ Kimberly Kay Hoang, lòng tin là vấn đề khó khăn nhất mà cô phải cố gắng xây đắp để được các cô gái quán bar tin tưởng và chia sẻ câu chuyện của họ.
Sau khủng hoảng vốn đầu tư năm 2008, những đại gia người Việt đã giành "chiếu trên", thay thế hàng ngũ đối tượng mua hàng là nam nhi Việt kiều, để biến thành người quyền thế cao nhất trong nhân loại mại dâm Sài Gòn. Vị thế của các nhà buôn phương Tây không còn là mạnh nhất trong giới mại dâm ở TP HCM. Thay tham gia đó, tới năm 2009, nhóm mang lại lãi lớn nhất chính là những đại gia người Việt có kĩ năng tiếp xúc vốn FDI.
Căn phòng cũng là nơi các vị đại gia biểu lộ vị thế, sức ảnh hưởng phố hội của họ phê chuẩn việc chọn loại rượu đắt tiền, chìa khóa xe của những ôtô sành điệu, máy tính bảng thiết bị cầm tay Vertu và những phụ kiện quý phái khác.
Khi khách đã lặng vị, “má mì” đòi hỏi mang tham gia loại whisky thượng hạng nhất, rồi rót mời mỗi vị một ly. Sau đó, cô bước đến ngồi kế bên vị đại gia quyền thế nhất, rồi gọi các nữ tiếp viên vào đứng xếp thành 2 hàng trước sàn nhảy đầm. Không cần phải trình bày, mỗi vị đều biết họ cần chọn một cô gái để phục vụ bản thân.
Khi một khách tỏ ra ngại ngùng hoặc nói chỉ muốn ngồi một mình, bạn bè của ông ta sẽ bị chọc “anh là gay à” hoặc nghĩ là “không mạnh bạo”. Bên cạnh đó, những nữ tiếp viên cũng nề khách hãy chọn lựa ra một người, như để giúp bạn có tiền boa.
Chung, mỗi khách sẽ ngồi cùng một hoặc nhì cô gái, để đảm bảo rằng các bên hài lòng khi. Tại quán bar, các tiếp viên rót rượu cho khách, dịch vụ ăn “tận miệng”, hát karaoke, khiêu vũ cùng họ, hoặc khơi gợi thử thách tửu lượng.
Bar Khong Sao là một trong bốn quán mà cô Kimberly Kay Hoang đã nhập vai để tìm hiểu về mại dâm ở TP HCM.
Kiếm hàng nghìn đô la khi phục vụ đại gia
Khong Sao có khoảng 20 khách thân thiện thường mời đối tác và bằng hữu tới đây, tần suất 3-4 đêm mỗi tuần, tiêu khoảng 1.000-2.000 đô la Mỹ mỗi đêm hoặc khoảng 15.000-25.000 đô la Mỹ mỗi bốn tuần. Quán này có thể thu về 150.000 USD hàng tháng chỉ tính trong khoảng việc bán rượu.
Có thể khẳng định Khong Sao là một nơi quan trọng đối với các vị đại gia, giúp họ tiếp xúc với những phù hợp đồng trị giá hàng triệu USD ở rộng rãi ngành nghề khác biệt, như sản xuất đất đai, xuất khẩu thép, cao su, gỗ, dệt may và nông sản… Tại Khong Sao, những người đàn ông biểu lộ vai trò chủ động của họ trong bối cảnh nền kinh tế đang lên.
Mặc dầu lãi rất cao, quán bar không trả tiền cho bất kỳ tiếp viên hoặc má mì nào làm cho việc tại đây. Thay tham gia đó, họ kiếm sống cốt yếu bằng tiền boa của khách. Chí ít một trong bố mẹ mì luôn theo sát để cùng tiếp viên phục vụ khách tại bàn. Một má mì có thể nhận khoảng 3.000-4.000 đô la/tháng.
Tại quán này, má mì cũng hoạt động theo nguyên lý và “đạo đức”. Họ không ăn cắp tiền tài tiếp viên, không buộc tiếp viên phải quan hệ với khách nếu cô ấy không muốn, không kiếm được tiền “tẩm bổ” trong khoảng tiếp viên sau khi qua đêm với khách.
Một luật bất thành văn trong quán bar là các cô tự thỏa thuận việc đi đêm. Tất nhiên, chính má mì là những người đã tập huấn những nữ tiếp viên từ cách thức ngồi, uống, ca hát, nhảy đầm, và cả nghệ thuật hiệp thương để “đi khách”.
Trong giai đoạn nghiên cứu thực địa, tôi nhận thấy khoảng 25 cô gái là tiếp viên thường xuyên của quán, cùng với hơn 10 cô dị thường đến hoặc vắng mặt khá lâu do “hộ vệ” những vị đại gia đi công tác hoặc đi nước ngoài. Độ tuổi của các cô khoảng 22.
Các cô gái được đại gia ưa thích còn được tặng thêm đa dạng vật phẩm trị giá. Ảnh minh họa: SCMP
Khoảng 70% các tiếp viên được má mì tuyển lựa chọn trong khoảng các làng quê có điều kiện kinh tế eo hẹp, phần còn lại tới từ những mái ấm gian khổ trong thị trấn. Không cô gái nào từng tốt nghiệp đại học. Vấn đề này giúp các vị đại gia bảo đảm chừng mực “ẩn danh” khi đến quán bar, vì các cô không thể nào bước chân tham gia đẳng cấp phố hội của họ.
Bù lại, mỗi tiếp viên thường nhận đến 2.000 đô la mỗi bốn tuần từ tiền boa của khách, và khoảng 150-200 đô la Mỹ sau mỗi lần mưa mây. Họ được phép giữ lại toàn bộ số tiền này.
Dù rằng doanh thu chính của các cô là dịch vụ tại quán bar, họ nhiều khi xin nghỉ để đi cùng khách khi có đòi hỏi. Các cô có thể được bắt buộc đi cùng đối tác làm ăn để ăn trưa, ăn tối, dự các sự kiện, đến các câu lạc bộ, hoặc thậm chí là đi nghỉ mát cùng họ. Ngoài tiền mặt sau mỗi chuyến đi, các cô còn được tặng thêm những vật phẩm khác như nước hoa, máy tính bảng thiết bị cầm tay đắt tiền, trang sức, áo quần…
Luồng vốn từ các nước châu Á đổ về vietnam gia tăng (sau gia nhập WTO), cùng với tình hình kinh tế bất ổn phương Tây, đã thay đổi thâm thúy dung mạo lĩnh vực công nghiệp tình dục khi đó. Các đại gia Việt dựa phổ thông hơn tham gia những đàm phán mại dâm để giúp đảm bảo nhận được vốn trong khoảng các nhà đầu tư châu Á.
Vài cô gái rất được khách yêu thích, và họ thậm chí trở thành “gái bao” của những vị đại gia này. Trong thời gian tôi khám phá hoạt động ở quán bar, chí ít 3 cô gái thậm chí đã thuyết phục được “bạn trai” của họ sắm cho một căn nhà gầy, thậm chí cấp tiền để họ có thể tự ra khiến ăn riêng.
Một ngày nọ, khi tôi đang ngồi trong phòng nghỉ cùng các cô tiếp viên, má mì Hạnh vội vào phòng ra lệnh: "Mặc đồ lẹ lên, đại ca Xanh vừa gọi đặt bàn. Đại ca sẽ đến cùng 9 người trong khoảng một tiếng nữa". Các cô húp vội tô mì, rửa mặt, điểm trang rồi thay đồ. Quay sang tôi, Hạnh nói: "Chú của em tới nên em ra cũng ra ngồi với ổng đi".
Chú Xanh chính là một trong những người quan trọng đã giúp tôi tiếp xúc quán Khong Sao. Ông đi cùng những vị khách người Hàn Quốc đến đây, khi họ đang trong công đoạn dàn xếp về một thích hợp đồng trị giá hàng chục triệu đô la.
Kimberly Kay Hoang đang giảng dạy tại ĐH Chicago. Cô là chuyên gia về thị trấn hội học có tiếng về các điều giới, toàn cầu hóa, kinh tế thị trấn hội học.
Cô có bằng thạc sĩ phường hội học tại ĐH Stanford và bằng tiến sĩ tại ĐH California Berkeley. Phân tích nhập vai của cô tại TP HCM từng được giải thưởng của Hiệp hội Phường Hội học Mỹ (ASA) tham gia năm 2012.
Phân tích của cô được ASA bình chọn "độc đáo" khi tiếp cận được đa dạng góc độ không giống nhau của lĩnh vực này. ASA cũng đánh giá phân tích của cô đã "thúc đẩy phổ biến bề ngoài nghiên cứu xã hội học truyền thống để tiếp xúc các yếu tố về thế giới hóa", phát triển bí quyết nắm bắt mới với các điều phức tạp của mối quan hệ đóng hộp và tái đóng gói trên thị trường toàn cầu.
(Theo Zing)
Có thể bạn quan tâm: japan shop
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét